MÙA NƯỚNG

By Nguyễn Minh Nguyệt

       Nắng thật to chói chang vào ban ngày. Tới tận 8 giờ tối mặt trời vẫn cứ sáng lóa chĩa các tia gay gắt vào mắt người. Nhưng chỉ sau nửa tiếng nữa đỡ chói dần rồi bắt đầu có gió gió phe phẩy quạt mạnh lên rồi xoay tròn. Đồ lề đã được mang ra: này là chậu than lắp thêm ba cái chân dài vặn ốc cho nó đứng vững trên mặt đất. Đổ than hoa (charbon de bois) vào dốc cả một chai cồn vừa lấy trong labo ra quẹt bật lửa... Bùng !

More...

Cùng là nỗi nhớ

By Nguyễn Minh Nguyệt

      Cùng là nỗi đau đớn tiếc thương người đã khuất song mỗi dân tộc lại có cách thể hiện riêng của mình.

       Mỗi khi vào nghĩa trang ở Việt Nam lòng tôi nặng trĩu như bị không khí  lạnh lẽo mùi hương hoa ám ảnh mãi. Đặc biệt là một nỗi buồn day dứt vì sự chia ly cách xa ngàn trùng của dương thế với "suối vàng" "miền cực lạc" "chín suối". Phải chăng quan niệm nặng màu Phật giáo "Sống gửi thác về" khiến những người sống luôn cảm nhận cái thế giới bên kia xa lắm thiêng lắm nhưng cắt chia vời vợi. Dẫu thân xác người thân nằm ngay dưới đất trong ba năm đầu nhưng linh hồn đã đi về  nơi khác. Dân ta cầu chúc cho những linh hồn được "siêu thoát" được "ngậm cười nơi chín suối" "yên nghỉ cõi Vĩnh hằng" hay "siêu linh tịnh độ". Tóm lại ở nơi xa xăm đó linh hồn thiêng hơn như có phép lạ có thể "phù hộ độ trì" cho con cho cháu cho anh chị em bè bạn...tai qua nạn khỏi biến hung thành cát v.v...

More...

NẮNG THÁNG SÁU Ở PHÁP

By Nguyễn Minh Nguyệt

Mới đầu tháng sáu mà trời nóng quá đỗi. Nắng đổ tràn trên những con đường vào thành phố.

More...

GA XÉP TÂY

By Nguyễn Minh Nguyệt

Trước đây chưa bao giờ tôi có thể hình dung là trong đời mình lại có những cuộc chu du đến tận những thành phố nhỏ nhất (commune) của nước Pháp. Cái nghề thông ngôn này thế mà hay nó giống như việc người ta giơ cánh tay đỡ từng  người dò dẫm đi trên những tảng đá trên núi cao vậy. Nó cho người ta cơ hội để biết thêm những ngóc ngách trong các cuộc đời trong mỗi số phận.

Thường thì tôi phải dậy từ 5 giờ sáng để kịp chuyến tàu sớm. Mùa đông thật lạnh nhưng cũng thật quyến rũ khi đứng ở bến xe buýt vào lúc trời vẫn còn tối ngắm những bông tuyết bay dưới ánh đèn đường. Mùa xuân lúc đó mát lạnh dễ chịu. Đi xe buýt tới ga rồi đi tàu đến nơi làm việc.

More...

Buổi tối ở phố BÌNH ĐẲNG

By Nguyễn Minh Nguyệt

        Khoảng 10 giờ sáng tôi nhận được một cú điện thoại. Tiếng bà  Marie-Jeanne thánh thót:

-          Đi xe số 1 hướng Talant xuống bến Spuller phố Bình đẳng ngay sát bến này mà. Vợ chồng tôi rất vui được đón các em tối nay.

      Đúng là một phụ nữ duyên dáng lịch thiệp ! Ông bà là những thành viên của hội PREASSE tổ chức tài trợ một số học bổng cho sinh viên Việt Nam. Hội này cũng đón tiếp và giúp đỡ chúng tôi rất nhiều ở đây.

      7 giờ 15 tối ba chúng tôi gặp nhau trên xe buýt vì cùng lên từ bến Fac Mirande gần ENSBANA. Trời thật lạnh. Cậu Thành bụng căng phồng vì nhét chai rượu trong áo blouson. Tới bến Hôtel de ville em Lý bước lên xe buýt với vẻ rạng rỡ và một chậu hoa nhỏ trên tay. Sau chừng 20 phút chúng tôi xuống bến Spuller. Bước thêm vài bước thì ông Jacques chồng bà Marie-Jeanne cũng vừa tới. Ông ra đón chúng tôi vẫn với vẻ lịch lãm và hồ hởi mọi ngày.

      Phố Bình đẳng quả là một phố đẹp yên tĩnh và sang trọng ở đây. Những biệt thự xinh xắn với những cây leo trên tường những căn nhà cổ điển trang nhã với chiếc cửa cao uy nghi hoành tráng những ngôi nhà thật điệu đàng với khu vườn xinh xắn sành điệu... « Phố này đẹp quá ! » Tôi chợt thốt lên. « Chắc ở đây toàn nhà giàu bác nhỉ ? ». Ông Jacques chỉ  những biệt thự nói : 

-           Những người giàu thì sống trong những nhà kiểu thế này còn những người không giàu bằng thì sống trong các chung cư như thế kia. 

More...

Chuyện từ phòng mạch

By Nguyễn Minh Nguyệt

     Tình cờ khi đi kiểm tra y tế để làm Carte vitale (Thẻ an sinh) người ta phát hiện ra huyết áp của tôi cao quá. Quả thực mấy hôm nay tôi thấy mệt nhiều. Sáng thứ hai đầu tuần chờ đến 10 giờ 30 sáng để không vướng vào một cuộc giao ban nào tôi gọi điện đến Maison médicale de l Université (Nhà y tế của Trường) để đăng ký khám. Tiếng cô thư ký nhẹ nhàng:

-Vâng hôm nay cũng được. Chị đang ở trường à thế 18 giờ chị đến. Chị nhớ gọi qua interphone ngoài cửa nhé.

    Y hẹn tôi chuẩn bị rất kỹ mang theo cả Passeport tensionnel là cuốn sổ nhỏ tôi đã ghi lại những lần tự đo huyết áp trong 3 ngày qua giấy tờ bảo hiểm rồi vài thứ lỉnh kỉnh nữa. Nhưng vẫn  sớm 15 phút tôi vòng ra bưu điện bỏ cái thư vừa đi vừa tự trấn an. Đúng 18 giờ tôi có mặt trước mấy lần cửa đóng im ỉm. Bốn cái biển báo màu kem gắn trên tường đều tăm tắp. Có 3 bác sỹ đa khoa tốt nghiệp trường Y Dijon 1 bác sỹ tốt nghiệp trường Y Paris. "Không đến nỗi nào !" Ý nghĩ vụt qua đầu tôi.

More...

TẾT VIỆT NAM TRÊN ĐẤT XỨ NGƯỜI

By Nguyễn Minh Nguyệt

 Ngày 13 tháng 2 năm 2010 (30 Tết Canh Dần)

 

9 giờ sáng nhóm gói bánh bắt đầu những công đoạn đầu tiên




 

More...

CON ĐƯỜNG TUYẾT

By Nguyễn Minh Nguyệt

     Tuyết trắng xóa một lớp dầy rồi kìa. Con đường thật đẹp nhưng cẩn thận xe có thể bị trượt ! Bạt ngàn tuyết trắng trên một diện rộng. Tuyết phủ đầy những cành cây khô gầy guộc hay cứng cáp. Dưới lớp tuyết kia là những chồi non đợi mùa xuân tới để xòe ra búp lá xanh hay những đoạn cành sần sùi bị sâu ăn lỗ chỗ ? Tuyết trắng như chiếc mũ của ông già Nô-en đội cho hàng cây thêm trịnh trọng chờ đón ngày Chúa ra đời. Tuyết trắng trong như cô gái đồng trinh anh nhỉ !

     Nhìn kìa đằng xa tuyết thật mịn màng êm ái như chiếc đệm trắng tinh trong đêm tân hôn. Những cây gì thế kia mà đứng sát nhau che chắn cho chiếc đệm không  bị gió làm lung lay ? Có hạnh phúc nào lại không mong manh đúng  không anh ?

     Xe vẫn chạy đều đều cẩn trọng trên con đường băng giá. Một màu trắng lấp lánh dưới ánh mặt trời mới hé khỏi những đám mây đằng xa. Anh có bao giờ cảm nhận được là những tia hy vọng cũng giống như vệt sáng đằng kia không ?


More...

Những lần tới Paris

By Nguyễn Minh Nguyệt

Một chút may mắn muộn màng đã đưa tôi đến thành phố này lần đầu tiên vào năm 1993. Sau một thời gian dàì lao đao vì khó khăn những người tốt nghiệp ngành tiếng Pháp như tôi lại có cơ hội được mở mày mở mặt đôi chút. Thực ra cái thời hoàng kim đối với dân Việt Nam khi sang Pháp là những năm 80 trước đó hơn một thập kỷ. Người ta kháo nhau: "Một tháng đi Pháp bằng một giáp đi Nga". Cái thời mà ngoài chuyện cơm áo gạo tiền có mấy ai nghĩ xa xôi...Đi Pháp gắn liền với số xe cúp 80 xe DD xe Peugeot 102 rồi mua đất xây nhà... Vợ chồng con cái cùng cưỡi trên chiếc xe máy lượn lờ trên các phố. Thế cũng đủ làm dân tình ngước nhìn ngưỡng mộ. Ôi một thời xa vắng một dĩ vãng "oanh liệt" đượm nỗi đắng cay của nhiều người nhiều gia đình có thân nhân đi Pháp !
...Tôi nhớ mãi cái ngày 3 tháng 10 năm 1993 ấy khi tôi đặt chân tới sân bay Charles de Gaule sau 16 tiếng bay transit 2 lần ở Bangkok và Bombay. Theo đồng hồ của tôi lúc đó là 12 giờ kém 15 giờ Việt Nam và là 6 giờ kém 15 giờ Pháp. Trời thật u ám mưa lất phất và se lạnh. Trước đó tôi từng bị ốm một trận rồi bị đường ruột. Tới Paris tôi gầy xanh lét và kiệt quệ vì mỏi mệt. Tôi thầm ao ước có một Việt kiều người nhà của mấy người gửi quà này đến đây ngay nhận mấy cái gói này rồi đưa tôi đi bằng xe con. Tôi sẽ tranh thủ đánh một giấc đã. Trên máy bay nào tôi có ngủ được. Tôi khóc vì thương con trai nhỏ mới 3 tuổi. Thằng bé cứ vẫy cái tay bé xíu đòi đi với mẹ đòi trèo lên máy bay xem máy bay "nổ bùm" thế nào. Nó đâu đã biết được là nếu điều đó xảy ra thì mẹ nó vĩnh viễn không bao giờ về nữa...
... CROUS* (Centre regional des oeuvres universitaires et scolaires) cho xe ra đón đoàn giáo viên chúng tôi ở sân bay. Qua lớp kính bị nước mưa làm mờ Paris dần dần xuất hiện mờ ảo và bí ẩn làm sao. Đập vào mắt tôi đầu tiên là những ngôi nhà gần sân bay với những cây leo đầy bên ngoài những chậu hoa hồng trên cửa sổ. Các tòa nhà có màu trầm không sặc sỡ vui mắt mà điềm tĩnh nền nã đem đến vẻ độc đáo. Những làn đường dài uốn lượn dần dẫn tới những con phố cổ kính duyên dáng thanh lịch. Tôi bỗng mơ hồ cảm thấy có cái gì đó tương đồng với những phố Tây ở Hà Nội. Trời sáng rõ dần. Thành phố bắt đầu chinh phục tôi từ đó tôi không còn thấy cô đơn không còn thấy xa lạ nữa. Lời đồn quả là không ngoa Paris thực sự cuốn hút người ta ngay từ những giây phút đầu tiên.
Tháp Eiffel vào buổi sáng có màu xám không đẹp hơn cái cột điện ở Việt Nam là mấy có điều nó cao to sừng sững một khối giữa trời. Vì trời còn chưa sáng rõ và có nhiều sương mù nên trông nó càng hiên ngang tợn. Chỉ khi tối đến tòa tháp này mới thực sự lộng lẫy chói lòa ánh sáng và phô trương vẻ đẹp xa hoa đến phù phiếm.


More...

Điều bất ngờ có thật

By Nguyễn Minh Nguyệt

    Bước vào Phòng Quan hệ quốc tế cô thư ký hỏi: "Chị là cán bộ giảng dạy à ?" Tôi giật mình nhưng cũng trả lời ngay: "Vâng nhưng không dạy ở trường này." Vẫn biết là cái mặt mình không thể lẫn vào sinh viên được nữa mặc dù mình đang có trong tay "carte d étudiant" (thẻ sinh viên) nhưng vẫn  thấy bâng khuâng !

     Chập tối vào phòng Tin học lúc đó khá đông chỉ còn vài chỗ trống tôi lập tức ngồi xuống ngay cái ghế thứ hai từ ngoài vào. Sinh viên thường vào đây gửi thư từ hoặc chat trên mạng. Ít khi họ tra cứu ở đây. Đã có một thư viện đồ sộ với cả một hàng máy tính dài gần chỗ thủ thư lúc nào cũng sẵn sàng để độc giả tra cứu.  Tôi chăm chú trả lời những thư quan trọng nhất theo thứ tự ưu tiên tự đặt ra. Trước hết là phải xong thủ tục mở tài khoản đã này. Rồi đến xin CROUS* cho giữ lại cái phòng đang ở đến hết năm học này vì trong hợp đồng chỉ có 2 tháng thôi. Phải thuê bao điện thoại. Phải đặt mua vé tàu về Paris cho tuần tới này v.v... và v.v... Rõ khổ cái thân mình già rồi mà cứ tất bật như sinh viên ! Tôi quay  sang bên phải. Cái gì thế này ? Trời ơi một cặp giò trần trụi đầy lông lá ở ngay bên cạnh ! Thì ra có một cậu sinh viên có vẻ như một vận động viên không chuyên chắc vừa làm một vòng quanh khuôn viên của trường quần đùi may-ô mồ hôi mồ kê nhễ nhại chui vào đây để đọc thư hay chát chít gì đó. Tôi thấy buồn cười vì hình như  mình già rồi nên nó chẳng phải ý tứ gì khi ngồi ngay bên cạnh.

  ...Vừa về đến cổng khu nhà Lamartine đã thấy chuông điện thoại réo.

-         Bà Nguyễn đang nghe máy đấy ạ ? Chúng tôi đã nhận được thư bà hỏi giá phòng. Bà phải nhớ bà là nghiên cứu sinh chứ không phải là sinh viên nhé. Đối với nghiên cứu sinh giá phòng là 219 ...euros còn sinh viên thì mới là 145 ...euros.

-         Nhưng tôi có thẻ sinh viên mà...Hơn nữa tối qua CROUS ở đây có gửi cho tôi cái giấy chứng nhận nhà ở với mức giá như sinh viên cơ mà.

-         Thôi thế này mời bà chiều nay đến gặp tôi. Khi đi bà nhớ mang theo cái giấy chứng nhận đó nhé...

More...