Không đề

By Nguyễn Minh Nguyệt

Đằng sau lưng tiếng ồn ào chưa mất

Đàn trống lời ca còn vẳng theo chân

Người bước đi bóng in trên màn đất

Lặng lẽ một vành trăng khuyết xa dần...

 

More...

KÝ ỨC

By Nguyễn Minh Nguyệt

Em giữ trong tim ngày  ấy

Ánh trăng vàng tỏa sáng trời

Cỏ xanh mượt mà dịu mát

Gió vờn tóc xõa rơi rơi...

More...

Cảm xúc từ rượu vang

By Nguyễn Minh Nguyệt

         Quả nho mọng chín kết chùm

    Ngọt thơm nước đỏ xanh um lá dày.

          Đất đen vun đắp gốc cây

   Cho hoa kết trái cho đầy quả thon

More...

Huyền thoại ngàn tuổi

By Nguyễn Minh Nguyệt

     Năm 1010 vua Lý quyết định dời kinh đô từ vùng núi Hoa Lư Ninh Bình về  thành Đại La. Tục truyền khi thuyền  nhà vua cặp bến sông Hồng một con rồng bỗng vụt bay từ phía dưới sông lên trời. Từ đó nơi đây mang tên Thăng Long có nghĩa là rồng bay lên.

     Trong tâm thức phương Đông rồng là con vật huyền thoại là biểu tượng thiêng liêng và tượng trưng cho một sức mạnh thần bí. Thực vậy mảnh đất rồng thiêng này đã trải qua biết bao nhiêu lửa máu đạn bom thử thách khó khăn suốt một nghìn năm qua với những tên gọi khác nhau qua các thời kỳ lịch sử: Đại La Thăng Long Đông Đô Hà Nội. Người ta có thể nhận thấy trên mảnh đất Hà Nội từ những đường phố đến các ngõ ngách những dấu vết của các cuộc chiến tranh. Lịch sử của thành phố này gắn liền với thời kỳ đau thương nhưng đầy tự hào vì những chiến công lừng lẫy. Thành cổ Hà Nội với những đoạn tường thành lỗ chỗ vết đạn với câu chuyện cảm động về các vị quan chấn thủ thành sẵn sàng chọn cái chết chứ không chịu đầu hàng người Pháp năm 1873.

More...

Chị em họ

By Nguyễn Minh Nguyệt

 

      Họ là hai chị em trứng gà trứng vịt. Chị là con bác. Em là con cậu nhưng lại lớn hơn chị 11 tháng. Vì xấp xỉ bằng tuổi nhau nên họ cứ mày tao tràn. Ai nghe họ nói chuyện cũng nghĩ đó là đôi bạn thân. Chị có khuôn mặt trái xoan nước da mịn với chiếc miệng thật xinh. Mỗi khi cười ánh mắt lại lấp lánh niềm vui thơ ngây. Em da trắng xanh đôi mắt sáng bừng dưới vầng trán cao tự tin đến lạ đặc biệt là đôi môi đỏ thắm như được tô son.

    Khi chị say sưa nhảy dây trên hè phố cùng lũ trẻ hàng xóm thì em đứng trên ban-công ngắm những chiếc xe đạp lăn bánh trên đường. Còn khi chị cứ thế cởi trần trùng trục chạy khắp nhà thì em bắt đầu tập là thẳng những chiếc áo mặc lúc đến trường những chiếc sơ-mi trắng được em kỳ công thêu lên đó những đường xương cá màu xanh.

More...

SINH NHẬT VUI

By Nguyễn Minh Nguyệt

SINH NHẬT VUI

Rượu nóng* ran cả phòng

Tiếng cười bung cánh cửa

Cốc đầy còn rót nữa

Niềm yêu tràn mắt môi.

Đêm nay thật nhiều đôi

Tình cờ sao khéo xếp

Tình yêu không phân biệt

Mắt xanh hay da vàng.      

More...

THƯƠNG MẸ

By Nguyễn Minh Nguyệt

                       Mẹ giờ đã tới bảy mươi

               Tóc mềm bạc sắc nét tươi đã nhàu

                     Ngủ không trọn giấc lòng đau

               Hết chồng ốm đến mong mau  con về

                           Mẹ ơi đừng khóc tái tê

                  Nỗi đau trần thế nhiều bề lắm thay !

                           Ước sao trời thẳm đất dày

                 Thấu lòng con trẻ ngày ngày ngóng trông...

More...

KHÔNG ĐỀ 2

By Nguyễn Minh Nguyệt

                  

Nỗi niềm không tên

Cồn cào khát cháy

Suối dòng chảy mãi

Ướt lại ngày khô

 

Môi mềm không tô

Lún dần mềm mại

Lưỡi lần tìm mãi

Hôn vào hư vô

More...

TẢN MẠN THÁNG CHÍN

By Nguyễn Minh Nguyệt

Tháng chín mùa khai giảng

Học sinh xếp hàng dài

Tháng mây xanh mênh mang

Ngập tràn đường nắng rải

 

Tháng lan man kỷ niệm

Chẳng diễn nổi thành lời

Đời ngược xuôi vạn nẻo

Cất tiếng lòng chơi vơi.

More...

Không đề

By Nguyễn Minh Nguyệt

Con đường  nhỏ vẫn đó hàng đêm

Chẳng còn mắt anh buồn trong câm lặng

Chẳng còn cơn gió trong đêm khuya thanh vắng

Chỉ còn em trong tiếng lá rơi rơi...

Rã rời vô định...

More...