This page looks plain and unstyled because you're using a non-standard compliant browser. To see it in its best form, please upgrade to a browser that supports web standards. It's free and painless.
mnguyetn
Tự giới thiệu
Nguyễn Minh Nguyệt
Mọi dòng sông đều đổ về biển lớn
Đưa những con tàu tới bến bờ xa...
Do trục trặc về kỹ thuật hay sao mà mnguyetn không thể post ảnh được ở trang vnweblogs này. Mỗi lần vào rất khó và chậm. Vậy xin mời các bác, các anh chị và các bạn sang nhà mới của mnguyetn tại đây:
Từ nước Pháp trắng tuyết mnguyetn xin gửi tới tất cả mọi người lời chúc mừng nồng nhiệt trong mùa Giáng sinh thiêng liêng và một năm mới 2011 tốt đẹp. (Không post ảnh được, thật là tiếc)
Những dấu ấn còn lại
mnguyetn - 2010 Sep 14 (Tuesday) - 19:15
Nhớ về Hà Nội
Ông nội tôi sinh năm 1897. Năm ông tôi
ra đời chính là năm cuộc thi thiết kế chiếc cầu bắc qua sông Hồng đã đi vào hồi
kết. Phương án thiết kế của Gustave Eiffel, người đã từng thiết kế ra tháp
Eiffel (Paris), bộ khung sắt tượng Thần tự do (New York) và rất nhiều
công trình nổi tiếng khác nữa đã được chọn để thi công. Cây cầu mang tên Paul-Doumer,
viên toàn quyền xứ Đông dương (1897-1902) được hoàn thành năm năm sau đó
(1902). Khi ông tôi mất, bố tôimới hơn 5
tuổi. Vì vậy mọi chuyện về ông, bố tôi cũng chỉ nghe qua người nhà kể lại mà
thôi. Do thời thế thay đổi, ông tôi đang học dở tiếng Hán thì phải quay sang học
tiếng Pháp, rồi làm việc với người Pháp. Mọi người đều gọi ông là ông Thông, vì
ông làm thông phán1 ở Sở Dây thép Bờ hồ.2
"Người
Pháp làm tất cả những gì họ muốn"3. Phải chăng họ lại muốn thêm
một lần chứng minh điều đó trên con sông
Hồng có độ dài ngang với sông Loire (con sôngdài thứ hai của Pháp), độ sâu 30 m và lưu lượng nước mạnh, xối xả vào mùa mưa
lũ ?Khixây dựng cầu Tolbiac bắc qua sông Seineở Parisnăm 1879, phương án thiết kế của Eiffel từng bị
cho là quá phức tạp và không được chọn.Nhưng đến năm 1898. thì phương án thiết kếcầu Paul Doumer lại được thực thi tại Hà Nội.
Tại thời điểm đó, cầu Paul Doumerchính
là chiếc cầu dài thứ hai trên thế giới. Khoảng cách giữa hai mố cầu bên này tới
bên kia là 1680 m,
chỉ sau cầuNiagara ở Mỹ, dài tới 2 km. Chiều caocủa nó là 43m50 tính từ chỗ sâu nhất ở đáy sông lên.
Kính tặng gia đình Feintrenie và nhà báo Hàm Châu Ngày 28 tháng 7, ga Chateauroux
Trời còn sớm, sân ga vắng vẻ. Bốn chúng tôi dường như đã chiếm số đông
hành khách vừa từ Paris xuống tàu. Mất vài phút chờ đợi nữa. Một chiếc
xe khá to đỗ dạt vào ga. Khuôn mặt phụ nữ đeo kính đen lấp loáng dưới
ánh nắng nhẹ buối sớm cùng bàn tay vẫy vẫy, lạ mà quen. Cửa mở, một phụ
nữ trẻ, nhanh nhẹn bước ra khỏi xe... Nga vừa ôm hôn chúng tôi như một
người Pháp thực sự, vừa giải thích lý do đến muộn bằng giọng nói ngọt
ngào, khéo léo và dứt khoát như xưa.
Nắng
thật to, chói chang vào ban ngày. Tới tận 8 giờ tối mặt trời vẫn cứ sáng lóa,
chĩa các tia gay gắt vào mắt người. Nhưng chỉ sau nửa tiếng nữa, đỡ chói dần, rồi
bắt đầu có gió, gió phe phẩy, quạt mạnh lên rồi xoay tròn. Đồ lề đã được mang
ra: này là chậu than, lắp thêm ba cái chân dài, vặn ốc cho nó đứng vững trên mặt
đất. Đổ than hoa (charbon de bois) vào, dốc cả một chai cồn vừa lấy trong labo
ra, quẹt bật lửa... Bùng !
Cùng
là nỗi đau đớn, tiếc thương người đã khuất, song mỗi dân tộc lại có cách thể hiện
riêng của mình.
Mỗi khi
vào nghĩa trang ở Việt Nam, lòng tôi nặng trĩu, như bị không khílạnh lẽo, mùi hương hoa ám ảnh mãi. Đặc biệt
là một nỗi buồn, day dứt vì sự chia ly, cách xa ngàn trùng của dương thế với "suối vàng", "miền cực lạc", "chín suối".
Phải chăng quan niệm nặng màu Phật giáo "Sống
gửi thác về" khiến những người sống luôn cảm nhận cái thế giới bên kia xa lắm,
thiêng lắm, nhưng cắt chia vời vợi. Dẫu thân xác người thân nằm ngay dưới đất
trong ba năm đầu, nhưng linh hồn đã đi vềnơi khác. Dân ta cầu chúc cho những linh hồn được "siêu thoát", được "ngậm cười
nơi chín suối", "yên nghỉ cõi Vĩnh hằng"
hay "siêu linh tịnh độ". Tóm lại, ở
nơi xa xăm đó, linh hồn thiêng hơn,như có phép lạ, có thể "phù hộ, độ trì" cho con, cho cháu, cho anh, chị, em, bè bạn...tai
qua, nạn khỏi, biến hung thành cát, v.v...
12-4-1990, một ngày
vui ở bệnh viện Bảo vệ BM và TE HN
...Một cảm giác mới lạ dâng tràn trong lòng mẹ giữa tiếng « oa,
oa » đầu tiên thật khó tả, khó quên, nhất là lại trong đêm khuya khoắt, bên
ngoài tối om, im ắng. Con thật dài rộng, đỏ hỏn. Mẹ trông thấy cô y tá đặt con
lên bàn cân, lau người rồi cắt rốn cho con. Mẹ muốn nhoài người sang bên trái để
nhìn con rõ hơn. « Nằm yên nào », bà đỡ lên tiếng. Người ta bế con
sang phòng sơ sinh rồi. Chỉ còn mẹ với một « đống » phía dưới :
máu, dao kéo, chỉ, gạc cùng với bác đỡ. Đau... Rồi đến mũi tiêm chống nhiễm
trùng. Xong rồi. Lòng mẹ bỗng nhẹ bẫng. Lúc nãy con còn nằm gọn trong bụng mẹ,
giờ con đã ra ngoài. Nhẹ nhõm, lâng lâng niềm vui...Mẹ nhìn lên chiếc đồng hồ
trên tường, đúng 2 giờ 30 sáng, một cuộc đời bắt đầu.
Trước đây chưa bao giờ tôi có thể hình dung là trong đời
mình lại có những cuộc chu du đến tận những thành phố nhỏ nhất (commune) của nước
Pháp. Cái nghề thông ngôn này thế mà hay, nó giống như việc người ta giơ cánh
tay đỡ từngngười dò dẫm đi trên những tảng
đá trên núi cao vậy. Nó cho người ta cơ hội để biết thêm những ngóc ngách trong
các cuộc đời, trong mỗi số phận.
Thường thì tôi phải dậy từ 5 giờ sáng để kịp chuyến
tàu sớm. Mùa đông thật lạnh, nhưng cũng thật quyến rũ khi đứng ở bến xe buýt
vào lúc trời vẫn còn tối, ngắm những bông tuyết bay dưới ánh đèn đường. Mùa
xuân, lúc đó mát lạnh, dễ chịu. Đi xe buýt tới ga rồi đi tàu đến nơi làm việc.
Nghỉ lễ Phục sinh. Ai cũng muốn thư giãn tý chút. Bước chân vào
Bảo tàng Grévin, số 10 Boulevard Monmartre, Paris, người ta có cảm giác
như vào rạp xem phim. Ngoài cửa, người ta xếp hàng dài, vòng trên vòng
dưới. Lên cầu thang, rồi đứng chờ một màn biểu diễn hiệu ứng ánh
sáng phản chiếu qua muôn vàn tấm gương. Tuyệt vời ! Vũ trụ bao la, thế
giới thật là đa dạng, giàu bản sắc và vô cùng quyến rũ. Những vì sao
lấp lánh trong không gian tối đen vì các ngọn đèn được tắt hoàn toàn.
Muôn ngôi sao nổi bật, chói lòa... Đèn lại được bật lên sau màn diễn.
Dòng người chuyển động trong những gian phòng. Các bức tượng đều được
làm bằng sáp. Ánh mắt, nụ cười, làn da, nếp nhăn... Tất cả đều sống động.
Tượng sáp cũng có sức sống, tâm hồn, tình cảm.
Khoảng 10 giờ sáng, tôi nhận được một cú điện
thoại. Tiếng bà Marie-Jeanne thánh thót:
-Đi xe số 1, hướng Talant, xuống bến Spuller, phố Bình đẳng
ngay sát bến này mà. Vợ chồng tôi rất vui được đón các em tối nay.
Đúng
là một phụ nữ duyên dáng, lịch thiệp ! Ông bà là những thành viên của hội
PREASSE, tổ chức tài trợ một số học bổng cho sinh viên Việt Nam. Hội này cũng
đón tiếp và giúp đỡ chúng tôi rất nhiều ở đây.
7 giờ 15 tối, ba chúng tôi gặp
nhau trên xe buýt vì cùng lên từ bến Fac Mirande gần ENSBANA. Trời thật lạnh. Cậu
Thành bụng căng phồng vì nhét chai rượu trong áo blouson. Tới bến Hôtel de
ville, em Lý bước lên xe buýt với vẻ rạng rỡ và một chậu hoa nhỏ trên tay. Sau
chừng 20 phút, chúng tôi xuống bến Spuller. Bước thêm vài bước thì ông Jacques,
chồng bà Marie-Jeanne cũng vừa tới. Ông ra đón chúng tôi vẫn với vẻ lịch lãm và
hồ hởi mọi ngày.
Phố Bình đẳng quả là một phố đẹp,
yên tĩnh và sang trọng ở đây. Những biệt thự xinh xắn với những cây leo trên tường,
những căn nhà cổ điển, trang nhã với chiếc cửa cao uy nghi, hoành tráng, những
ngôi nhà thật điệu đàng với khu vườn xinh xắn, sành điệu... « Phố này đẹp quá ! » Tôi chợt
thốt lên. « Chắc ở đây toàn nhà giàu
bác nhỉ ? ». Ông Jacques chỉ những biệt thự nói :
-Những người giàu thì sống trong những nhà kiểu
thế này còn những người không giàu bằng thì sống trong các chung cư như thế
kia.
Tình cờ khi
đi kiểm tra y tế để làm Carte vitale
(Thẻ an sinh), người ta phát hiện ra
huyết áp của tôi cao quá. Quả thực mấy hôm nay tôi thấy mệt nhiều. Sáng thứ hai
đầu tuần, chờ đến 10 giờ 30 sáng để không vướng vào một cuộc giao ban nào, tôi
gọi điện đến Maison médicale de
l'Université (Nhà y tế của Trường)
để đăng ký khám. Tiếng cô thư ký nhẹ nhàng:
-Vâng, hôm nay cũng được. Chị
đang ở trường à, thế 18 giờ chị đến. Chị nhớ gọi qua interphone ngoài cửa nhé.
Y hẹn, tôi chuẩn
bị rất kỹ, mang theo cả Passeport
tensionnel, là cuốn sổ nhỏ tôi đã ghi lại những lần tự đo huyết áp trong 3
ngày qua, giấy tờ bảo hiểm, rồi vài thứ lỉnh kỉnh nữa. Nhưng vẫn sớm 15 phút, tôi vòng ra bưu điện bỏ cái thư,
vừa đi vừa tự trấn an. Đúng 18 giờ tôi có mặt trước mấy lần cửa đóng im ỉm. Bốn
cái biển báo màu kem gắn trên tường đều tăm tắp. Có 3 bác sỹ đa khoa tốt nghiệp
trường Y Dijon, 1 bác sỹ tốt nghiệp trường Y Paris. "Không đến nỗi nào !" Ý nghĩ vụt qua đầu tôi.